in , ,

Thấu hiểu chính mình – bí mật hạnh phúc

Luôn có những tâm sự như thế này:

Hàng ngày tôi thức dậy và tự hỏi: “Tôi là ai? Tại sao tôi thức dậy? Tại sao tôi phải làm công việc này? Tôi làm ra tiền nhưng tôi vẫn thấy chán nản?”.

Tôi yêu hết lòng, chung thủy trong tình yêu nhưng sau những đỗ vỡ một phần trong tôi vẫn thấy không tin tưởng dù người yêu/chồng/vợ hết mực toàn tâm toàn ý với tôi.

Tôi không có niềm tin vào mối quan hệ lâu dài/hôn nhân., không muốn gắn kết lâu dài với bất kỳ ai và tôi rất dễ dàng đỗ vỡ trong các mối tương quan với người khác.

Tôi rất thành công trong công việc nhưng cảm giác cô đơn lúc nào cũng bủa vây.

Tôi làm việc rất nhiều nhưng tôi vẫn không cảm thấy thành công và hạnh phúc.

Hình như, tôi sợ phải đối diện với của chính mình?

Thấu hiểu chính mình
Bạn mong muốn không bị những cảm xúc tiêu cực và ký ức đau thương làm chủ hành động ở hiện tại và tương lai?
Vậy hãy để biettuot.tv giúp bạn hiểu về tầng sâu vô thức hình thành từ quá khứ, nhìn nhận sự mong manh và tổn thương của chính mình, nhận diện giá trị và đón nhận hình ảnh bản thân; để ta có những hành động mới giúp phát triển giá trị bản thân, sống hạnh phúc và bình an hơn.
“Đón nhận và chữa lành quá khứ” đòi hỏi sự can đảm nhất định từ phía học viên khi dám chấp nhận bản thân đang có “nỗi đau”, hay “vấn đề” chưa thông suốt. 

Chúng ta đã bao giờ ngồi lại với những cảm xúc của mình chưa ?

Ngồi lại với những cảm xúc của bản thân
Khi chúng ta còn bé, ít ai dạy chúng ta về việc cảm nhận bản thân mình. Chúng ta được phóng đại về Tình Yêu là sự thấu hiểu, sự hy sinh và nhún nhường với người khác. Nhưng Tình Yêu thật, là sự tự đầy đủ trong bản thân mỗi người.
Chúng ta đặt nhu cầu của người khác lên trên nhu cầu của cá nhân, đánh mất nhu cầu của chính mình trong những mối quan hệ hằng ngày. Đồng nghĩa với việc chúng ta không nói lên được tiếng lòng của mình, một sự thất vọng sẽ bao trùm lấy tâm hồn chúng ta mỗi khi nhu cầu của chúng ta không được đáp ứng. Nguồn cội của sự thất vọng là do đâu ? Đã ai đặt câu hỏi cho nó ?
Khi cảm xúc góp mặt với chúng ta mỗi ngày, chúng ta xem nó là một điều ngẫu nhiên và phớt lờ nó. Vậy nó sẽ đi đâu ? Nó có thật sự biến mất không ? Hay nó sẽ tìm một góc, trốn ở đó và quan sát chúng ta ?
Khi bạn bắt đầu đặt câu hỏi cho những vấn đề của mình, những gì bạn cảm thấy và tác động lên nó. Bạn sẽ thấy một điều là chúng ta sẽ luôn có thể tìm được câu trả lời.
Bạn sẽ làm gì nếu một ai đó phớt lờ bạn ? Những cảm xúc và nhu cầu của chúng ta cũng vậy. Chúng ở đó, gọi bạn, nhắc nhở bạn rằng bạn đã bỏ quên bản thân mình bao lâu nay. Mất sự kết nối với chính mình thế nào. Cảm xúc đến rồi đi, nhưng nó lại giúp bạn hiểu hơn về con người mình, hiểu hơn về những nhu cầu cá nhân mà ai trong chúng ta cũng cần được giải toả và thấu hiểu. Thấu hiểu bản thân mình trước khi muốn thấu hiểu người khác.
Thấu hiểu bản thân mình trước khi muốn thấu hiểu người khác.
Giải quyết cảm xúc một cách lý trí, đối diện với những góc khuất của cảm xúc, những góc tối của chính mình không bao giờ là điều dễ dàng. Và để tránh điều đó chúng ta thường phớt lờ nó, nhét nó vào một góc nào đó tận sâu bên trong. Và nó sẽ chỉ chờ thêm bạn bè đồng minh tiêu cực của nó đến, khi nó đủ lớn – nó sẽ bùng nổ, nó đẩy mọi thứ lên cao trào và kiểm soát lấy bạn. Nó tức giận và làm tổn thương bạn và những người khác, nó tích tụ và ích kỉ như vậy đấy. Vì bạn phớt lờ nó !
Hỏi tên thật của nó, thừa nhận sự hiện hữu của nó trong bạn, không phán xét, không chỉ trích. Đơn giản là quan sát, đứng đó và quan sát. Điều gì làm cảm xúc của bạn đẩy lên cao trào ?
Và yên lặng, yên lặng xem nó là thật – là bạn hay chỉ là một trạng thái. Và sau đó giải phóng nó, giải toả nó bằng những cách bạn có thể làm.
Buồn bạn có thể khóc, tức giận bạn vẫn có thể la hét ( nhưng hãy tìm một nơi và bạn có thể làm điều đó một mình ), khi không kiểm soát được hành động – hãy chậm lại, chậm lại một chút, quan sát nó. Đó không phải là bạn. Vấn đề tạo nên cảm xúc đó mới là thật. Hãy giải quyết nó.
Học cách nói Không là điều bản thân chúng ta cần học, chúng ta ngại nói không với người khác, đồng nghĩa với việc chúng ta đang nói Không với chính mình. Bạn phủ nhận cảm xúc của mình để làm vừa lòng người khác. Nói không, đấy không phải là ích kỉ – đấy là tôn trọng bản thân.
Cảm xúc là năng lượng. Cơ thể con người cũng là năng lượng.
Còn năng lượng có thể mang tính sáng tạo (xây dựng) và cũng có thể trở thành có hại.
Cảm xúc có thể trở thành phương tiện để chữa lành bệnh. Nhưng cảm xúc cũng có thể sẽ là nguyên nhân của bệnh tật.
Năng lượng không tự nhiên sinh ra và mất đi, nó chỉ chuyển hoá từ dạng này sang dạng khác. Và khi những cảm xúc tiêu cực không được nhìn nhận và chuyển hoá nó sẽ tích tự trong cơ thể bạn, mỗi ngày, lớn dần lên, thành những mảng bóng tối, cho đến khi nó có thể kiểm soát tâm trí bạn.

What do you think?

0 points
Upvote Downvote

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Review cuốn sách tâm lý top 10 Hàn Quốc năm 2019

Bạo hành bằng lời nói