in ,

Sự rung cảm – bí mật của hạnh phúc

Sự tác động nào đó bên ngoài tạo nên những cảm giác rung động như thích thú hay hưng phấn bên trong, gọi chung là sự rung cảm.
Ví dụ như khi vui đùa, khi ăn uống, khi chơi các trò chơi hoặc đơn giản chỉ là khi hoạt động vận động… Ta cảm thấy thư giãn và thoải mái, cảm thấy tươi trẻ bởi có một số các chất dẫn truyền thần kinh được tiết ra và tác động lên não đã tạo ra cảm giác ấy.
Ở trẻ em sự rung cảm này biểu hiện mạnh mẽ và rõ ràng hơn so với người trưởng thành. Lý do ở trẻ em là bởi chúng nhận được nhiều sự chú ý và yêu thương hơn, chúng nhạy cảm hơn với những tín hiệu khen thưởng, nhạy cảm hơn với sự rung động bên trong bởi chúng biết “lắng nghe cơ thể” mình tốt hơn so với người lớn. Nói theo cách khác, hệ thống rung cảm của trẻ em chưa bị ảnh hưởng bởi các sự cố khi trưởng thành.
Sự rung cảm này xuất hiện khi ta trong những hành động chia sẻ yêu thương, trong khi ta làm việc gì đó tốt cho ai đó khác, và cả khi ta cảm thấy biết ơn điều gì đó trong cuộc sống.
Rung cảm đến khi ta thức dậy vào một buổi sớm, đi dạo bên hồ ngắm nhìn bình minh lên.
Rung cảm đến khi ta nghe thấy một bài nhạc đồng tâm trạng, và ta ngân nga hát theo nó.
Một trong những sự rung cảm mãnh liệt nhất của người đàn ông là sự rung cảm khi anh ta đeo được chiếc nhẫn cưới lên tay cô gái mà anh ta muốn ở cạnh nhất. Nối tiếp theo quá trình đó thì sự rung cảm mãnh liệt nhất của người phụ nữ là sự rung cảm khi cô ấy được bế trên tay đứa con mà mình mới sinh trong khoảnh khắc trước, trong nỗ lực suốt 40 tuần chờ đợi. Từ đó ta có thể ngầm hiểu rằng, những rung cảm này đều là những cảm giác có thể được gọi tên, và nó được gọi là tình yêu.
Trái tim rung cảm
Hệ thống rung cảm này liên kết chặt chẽ với bản thể bên trong con người, và nó không chỉ biểu hiện qua tiếng cười với những niềm vui, mà nó biểu hiện qua những nỗi buồn và cả nước mắt nữa.
Trưởng thành đôi khi là một “sự cố ngoài ý muốn”, và sự cố này khiến cho một số người trong chúng ta vô tình bị huỷ hoại hệ thống rung cảm. Trưởng thành khiến chúng ta miễn cưỡng “phổ biến” những tiếng cười và đồng thời che dấu đi những giọt nước mắt; đó là một sai lầm đã được sinh ra bởi một hệ thống “triết học người lớn ngu xuẩn” nào đó, khiến cho người trưởng thành là đàn ông thì không nên khóc, người trưởng thành là phụ nữ thì không nên “cởi mở” quá với những rung động.
“Kìm nén” không làm cho rung cảm biến mất, nhưng kìm nén khiến cho toàn bộ “hệ thống bên trong” trở nên mất cân bằng. Cân bằng là khi một người thường xuyên di chuyển đều đặn trên cả 2 thái cực, biết cảm nhận những rung động vui và hoà nhập với cả những rung động buồn. Khi ta kìm nén là khi ta ép chặt nỗi buồn vào trong một căn phòng riêng dấu kín, ta khoá nó lại và cố gắng không để lộ ra; sai hỏng ở đây là “hệ thống thì không tách rời”, trong khi ta dấu kín nỗi buồn trong căn phòng đó thì niềm vui và mọi thứ rung cảm liên quan đều sẽ kéo nhau di chuyển theo vào trong căn đó. Mọi không gian ta có ngoài căn phòng lúc này đều sẽ trở nên “trống rỗng”.
Nói một cách dễ hiểu là: “những người lớn đều đang vô tình học cách bủn xỉn với chính sự rung cảm của mình”.
Việc này dẫn đến hiện tượng là: “một người thiếu thốn sự rung cảm ngay cả với chính bản thân mình, thì lấy gì ra để cảm thông và yêu thương mọi thứ khác xung quanh?”
Vô cảm trong xã hội hiện nay
Thêm một lý do khác nữa về sự cố rung cảm, đó là ở lứa tuổi dậy thì. Khi dậy thì ta bắt đầu có sự rung cảm khác với rung cảm bên trong, đó là rung cảm từ “cái ở ngoài”, là chức năng tình dục. Tình yêu là một trạng thái được gọi tên khi ta có được sự rung động toàn thân từ bên trong. Khác với nó một chút, tình dục là sự rung động mãnh liệt ở trên một vài vị trí cố định.
Rung động tình yêu và tình dục, nếu có cả 2 thì đương nhiên là điều tuyệt vời, là sự hoàn hảo. Nhưng đa phần là sau suốt rất nhiều năm, lần đầu tiên con người có được cảm nhận từ một “sự rung động mới”, và sự rung động mới này rất dễ dàng lôi kéo toàn bộ chú ý của con người vào nó, như một cơn khát. Nó khiến cho nhiều người bị lạc lối và hiểu lầm rằng toàn bộ mọi rung động chỉ bắt nguồn ở “một vài điểm”.
Đặc biệt ở những người “thiếu thốn rung cảm”, họ càng nôn nóng để bù lấp đi cái thiếu của mình vào cái chỗ mà họ nghĩ rằng nó có khả năng thay đổi cuộc sống buồn thảm của họ.
Nhưng rồi bất cứ ai trong chúng ta khi “cùng cảnh” đều sẽ phải nhận ra rằng bù lấp đó là vô ích, cơn khát không hề mất đi mà nó chỉ ngày càng mạnh hơn mà thôi.
Chúng ta đang đi sai cách, và cách đi sai này càng kéo dài sẽ càng khiến cho chúng ta tiến gần hơn với “những con quỷ”. Cơn khát sẽ không thay đổi, vì cơn khát không nằm ở tình dục, nó nằm ở tình yêu. Nằm trong căn phòng đã bị chúng ta vô tình khoá kín.
Những người già thường sẽ dễ nhận ra điều này hơn, bởi khi già đi thì chức năng tình dục bị hạn chế, và hạn chế này sẽ tạo ra tỉ lệ giúp cho họ thức tỉnh. Tuy nhiên, họ đã mất đi thời gian tuyệt vời nhất để có thể cân bằng tình dục và để cộng hưởng nó với tình yêu.
Ngoài ra còn có những trường hợp đáng buồn khác, đó là những người bị thiếu thốn tình thương yêu ngay từ khi còn là những đứa trẻ.
Những đứa trẻ này khi lớn lên thậm chí còn chẳng có nổi một “căn phòng khoá kín” nào trong hệ thống rung cảm của chúng, mà toàn bộ thế giới của chúng đều là sự trống rỗng.
Người không được dạy về tình yêu thương thì họ làm sao biết rung động yêu thương? Và rung động yêu thương đâu chỉ là lý thuyết, nó là sự tổng hợp của hàng loạt những chuỗi hành động thực tế tác động vào trái tim.
Mọi tội phạm đều là những con người đáng thương và đáng được học lại về tình yêu thương. Nhưng trong chúng ta, liệu rằng có mấy ai đã đủ tình yêu thương để dám học lại về họ, khi mà phần đông trong chúng ta còn chưa đủ can đảm để mở khoá cho chính căn phòng dấu kín của mình ?
Hãy mở nó ra, trong đó là toàn bộ bí mật về hạnh phúc của cuộc đời bạn !

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Làm sao để biết đâu là người tiêu cực ?

Hướng nội – hướng ngoại, cái nhìn tổng quan