in ,

Chúng ta đã lớn lên như thế nào ?

Chúng ta đã lớn lên như thế nào ?

Vấn đề không phải chúng ta sinh ra như thế nào? Mà là chúng ta đã lớn lên như thế nào?

Chúng ta đã lớn lên như thế nào?
Có biết bao nhiêu con người lớn lên và đòi hỏi sự khao khát với thế giới bên ngoài, và có bao nhiêu con người tình nguyện suốt đời ở bên cạnh gia đình dù cho cuộc sống có xô đẩy khoảng cách?
Chính là cách ta chọn cuộc sống cho mình một phần làm nên tính cách bản thân mình. Nhưng có những người chẳng bao giờ chọn lựa được cho mình cuộc sống, chẳng nắm bắt được điều họ mong muốn, chẳng biết ngoài kia có bao nhiêu điều mới lạ, đó cũng là một cái giá.
Nhưng mà, đối với những người cần được yêu thương, bao bọc, cần được quan tâm thì họ luôn thấy cô đơn, còn những kẻ nhận được nhiều sự bao dung, chăm sóc lại luôn thoải mái làm những thứ họ cho rằng là đúng đắn, mặc cho người thân lo lắng ngăn cản.
Tuổi trẻ mình từng hối hận khi không nghe lời người đi trước vài lần, người lớn nói nơi đó có đống lửa, tôi không màng mà lao vào, vì thế tôi bị bỏng nặng, để lại một vết thương sâu. Nghe người khác nói tôi nên làm thế này thế kia để nhanh chữa lành, kết quả lại khiến vết thương ngày càng nặng. Tôi quay về nhà, nơi có những người thân đang đợi, chăm sóc tận tình không màng phí thời gian cho tôi, làm cho tôi mờ vết sẹo, lần đầu tiên khiến tôi trầm tư suy nghĩ về cuộc đời.
Bạn đã thực sự trưởng thành hay chưa ?
Đi đến gần nửa đời người, tôi dừng bước và tập trung lắng nghe những lời khuyên, những bài học từ những người đi trước để tìm lối đi đúng đắn cho mình. Sàng lọc những điều hay ý tốt mà nghe, để không mắc sai lầm. Tuy có lúc sẽ mệt mỏi nhưng nghĩ lại cuộc sống mà, làm gì cũng nên có lúc sai ta mới có kinh nghiệm để làm đúng. Tự an ủi bản thân rồi ngày mai lại tiếp tục, quan trọng là đừng quên nghĩa vụ và trách nhiệm của cuộc đời là gì, bớt than trách mọi người xung quanh, trước khi nói ra phải biết suy nghĩ, trước khi suy nghĩ phải tìm hiểu ngọn ngành lý do.
Và vì thế, tuy suy nghĩ như một bà già nhưng tâm hồn tôi vốn vẫn còn là một đứa trẻ cần được chăm sóc và yêu thương. Nay tôi có cháu trai, cháu gái, nhìn bọn nhỏ ở tuổi này mới nhận ra mình không phải chúng, chúng cũng không phải mình, mình mong bọn nhỏ sẽ làm được những điều giống mình, nhưng chưa thấy kết quả khả quan. Nếu có một điều ước, chỉ mong tất cả mọi người đều có một cuộc sống tốt, một tính cách tốt và một mái ấm tốt, tuy nhiên cái gì cũng có hai mặt, tôi chỉ ước cho vui vậy thôi.
Chúng ta đã lớn lên quá nhanh!
Thật ra nhiều người ngồi trước mặt tôi, nói những lời giá trị cuộc sống cho tôi nghe, tuy là đã biết và từng chứng kiến tôi vẫn nghe và ghi nhớ một lần nữa, dù cho 2,3,5, đến 10 người lập lại. Vì tôi biết là họ đang cho đi giá trị trong lời nói của họ nên dù biết thừa tôi vẫn phải nghe vì họ trân trọng tôi mới làm vậy, và tôi cũng cho họ sự trân trọng bằng cách lắng nghe và ghi nhớ.
Có một hôm tôi nói rất nhiều về kinh nghiệm sống của mình và cách cư xử với mọi người cho cháu tôi nghe. Hôm sau cháu tôi phạm sai lầm, tôi lại lý thuyết cho nó nghe, tại sao người ta không thích con, tại sao người ta hay so sánh con. Tôi nói tổng cộng 6 lần mỗi lần là giờ tôi đi làm về tới lúc tôi đi ngủ, tôi dành thời gian của tôi để cho đi giá trị trong lời nói nhưng hầu hết cháu tôi không lọt vào tai một chữ nào. Liên tục phạm sai lầm trong cách sống và cư xử khiến tôi buồn rầu nghĩ về bản thân lúc nhỏ.
Ngày trước tôi luôn cãi mẹ khi bị mẹ mắng mà không biết nhờ đó mình mới trưởng thành. Nếu mình không biết lắng nghe thì giờ mình sẽ trở thành con người thế nào, chưa nói đến việc có con, tôi năm nay 22 tuổi, tôi còn trẻ và có rất nhiều dự tính cho tương lai, tôi có những suy nghĩ tiêu cực, điên dại và hoang tưởng nhưng luôn kiềm nén lại vì những người tôi yêu thương. Nhưng nay tôi đối diện với hình ảnh mình trong đứa cháu, tôi mới biết cảm giác của ba mẹ, ông bà mình ngày xưa cất công nuôi nấng để rồi sắp trưởng thành lại muốn bay xa.
Tôi mong muốn thế hệ thời nay hãy ghi nhớ một điều rằng, cái gì cũng có cái giá, những lời tôi đang tâm sự cũng là một giá trị tôi cho đi, kg phải đang dạy đời ai cả. Từ ghi nhớ những người đi trước dạy và từ thói quen lắng nghe, học hỏi cũng có luôn. Tuy tôi hơi ngốc nhưng cũng không thực sự ngốc, tôi chỉ ngốc những lúc tôi bị ngốc, tôi muốn xấu xa nhưng thực ra tôi không thể xấu xa, tôi chỉ xấu xa những khi tôi nhận được sự xấu xa từ mọi người, nhưng tôi không chắc… Còn nhiều thứ muốn nói nhưng thôi để hôm khác, không biết mọi người có chịu khó đọc hết tus này hay không?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lợi ích của thôi miên hồi quy tiền kiếp và chữa lành lượng tử

Cái thật và thực tại – Tâm lý học ý chí