in ,

Cái thật và thực tại – Tâm lý học ý chí

Ý chí tự do thì mù quáng, thấu biết chính mình lại khổ đau. Trong thế lưỡng nan của con người, một tâm lý học về ý chí đã ra đời, mang đến cho bạn một lối thoát.

Chúng ta nhất thiết phải tự hiểu biết về bản thân. Nhưng thường chúng ta không phải xuất phát từ bên trong, mà từ bên ngoài – bằng cách phóng chiếu bản sắc của chúng ta vào mọi thứ, chẳng hạn, qua điều đó có thể xác minh được về mặt khoa học, điều đó thu hút chúng ta hoặc cự tuyệt chúng ta, qua đó giữ cho chúng ta an toàn, hoặc chỉ đơn giản là sống, …

Tâm lý học ý chí
Tại sao sự phóng chiếu này lại cần thiết? Bởi thấu biết bản thân đơn giản là một việc quá vĩ đại, và quá khủng khiếp… Bên cạnh đó, nó thường phải đi ngược lại những định kiến, cố kết của nền văn hóa mà chúng ta được nuôi dưỡng. Môi trường đấy cố định tất cả chúng ta lại. Thế nên, sau khi cân nhắc kĩ điều tốt nhất chúng ta làm thường là tự lừa mình vào cái bẫy hiểu biết bản thân trong vai trò cá nhân và nhóm xã hội. Chúng ta cần những ảo tưởng cá nhân và xã hội, vì nếu không thì chúng ta không thể tạo ra cái nền văn hóa xung quanh chúng ta, và nói chung, chúng ta sẽ phát điên.
Mặc dù rất khó xử, vẫn luôn có một ‘cái gì đó’ bên trong cho chúng ta biết có nhiều điều hơn thế bên trong mình. Nhiều hơn để hiểu, nhiều hơn để trải nghiệm chúng ta là ai. ‘Cái gì đó’ này có hai khía cạnh chính: ý chí và người bạn đồng hành thân thiết của nó – ý thức. ‘Cái gì đó’ này không phải tất cả những gì chúng ta cho là mình đã biết từ trước đến nay. Nó không phải là cái ý chí xấu ác như Schopenhauer vẫn thấy. Nó không đơn giản là cái “ý chí quyền lực” bá chiếm theo kiểu của Nietzsche. Nó cũng không hẳn là ý chí phản nghịch hòng chống lại cái dục năng, hay sự phủ nhận bản thân – một kiểu ý chí vô hướng vô phương, như của Freud. Về bản chất, đây là ý chí hướng đến sự thấu biết có ý thức.
Khi đã có chí, hướng đi nào cũng dẫn tới thành công
Cá nhân ra đời, bản thân nó không chỉ là sự khai sinh đơn thuần về nhục thể, mà còn là sự khai sinh về mặt tinh thần theo nghĩa “trải nghiệm tái sinh”. Về mặt tâm lí, tôi hiểu đây là một hành động sáng tạo thực tại của con người hiện sinh. Một trong những động lực sáng tạo của cá nhân chính là sự “ra đời” của bản thân cá nhân đấy. Trong sự sáng tạo này, cái tôi tinh thần được khai sinh từ bản ngã xác thịt. Con người cùng lúc là đấng sáng tạo và sinh mệnh được sáng tạo nên. Thực ra là chuyển từ sinh mệnh được sáng tạo nên thành đấng sáng tạo, và trong trường hợp lí tưởng, sáng tạo nên chính mình, nên nhân cách của mình.

Thế nên, chúng ta vẫn hi vọng rằng, cái tôi cá nhân không phải sống trong một thế giới mắc kẹt giữa một bên là thế giới dục năng đen tối sâu thăm đầy bế tắc – còn bên kia là đạo đức xã hội và cuộc đời mênh mông đầy mệt mỏi.
Chúng ta sẽ có một lối đi cho chính mình, phải không?

What do you think?

0 points
Upvote Downvote

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chúng ta đã lớn lên như thế nào ?

Cái nhìn cuộc sống chân thực nhất